HOÀNG THI THƠ
________________

Ai buồn hơn ai 
Ai nhớ chăng ai 
Bài thơ cuối cùng 
Bao giờ trở lại 
Biết đâu tìm 
Bóng hồng việt nam 
Các anh về 
Cái trâm em cài 
Chiều cố đô
Chim vàng trên nón sắt
Chuyện tình cô lái đò bến Hạ 
Chuyện tình La Lan 
Chuyện tình Lộng Ngọc
Chuyện tình người trinh nữ tên Thi 
Có ai trên đời mà không yêu
Con tim và nước mắt 
Đám cưới trên đường quê 
Đêm buồn 
Diễm tình 
Điệu buồn dang dở 
Đời sầu của ve
Đưa em qua cánh đồng vàng 
Đưa em xuống thuyền 
Đường xưa lối cũ 
Duyên quê 
Em như làn mây 
Gạo trắng trăng thanh 
Gặp lại người yêu
Gặp nhau 
Giấc mộng viễn du
Hình ảnh người em không đợi 
Hoa hồng một đóa 
Hỏi người còn nhớ đến ta 
Khi người lính trẻ trở về quê hương
Khi tình yêu đến
Khúc hát chia tay
Kinh cầu tình yêu
Kinh chiều 
Lá vàng tượng trắng trong vườn Lục-Xâm 
Lệ buồn (tình hồng số 7) 
Lời hát tạ ơn 
Lời thề của loài hoa trắng 
Mái tranh chiều 
Màu hoa thiên lý 
Mặt trời lại sáng trên quê hương
Mấy nhịp cầu tre 
Mời lên hái đóa hoa rừng
Mối tình bất diệt
Một lần cuối 
Một thoáng em về 
Mùa thu Đông Kinh 
Múc ánh trăng vàng 
Ngày buồn trôi qua, ngày vui phải tới
Ngày vui lý tưởng
Người em Hà Nội 
Người nghệ sĩ mù 
Nhớ thành đô 
Như cánh phù du
Những ngày thơ mộng 
Niềm đau của cát
Nỗi buồn Châu Pha 
Ô kià đời bỗng dưng vui
Ôi chưa kịp nói với nhau một lời 
Phố chiều 
Phút đầu tiên 
Rồi một ngày 
Rong chơi cuối trời quên lãng 
Rước tình về với quê hương 
Tà áo cưới 
Tạ tình 
Tâm tình gửi Huế 
Tàu về quê hương 
Thị trấn đìu hiu 
Thiên đường của ta
Tìm anh 
Tình ca điên 
Tình ca trên lúa 
Tình dang dở
Tình đêm liên hoan 
Tình lúa duyên trăng 
Tình mùa hoa đào 
Tình sầu biên giới 
Tình ta với mình 
Tôi nhớ tên anh 
Trái tim Việt Nam
Trăng rụng xuống cầu 
Túp lều lý tưởng 
Việt Nam như đóa hoa xinh
Việt nam ơi ngày vui đã tới 
Xây nhà bên suối 
Xe hoa một chiếc 
Yêu mãi còn yêu