NGỌC BẢO

Ngọc Bảo - Lời Du Tử (download)

Ký Ức Đêm - Ngọc Bảo : Part 1 - Part 2

Tài tử Ngọc Bảo (8 tháng 2 năm 1925 - 4 tháng 5 năm 2006) là một ca sĩ dòng nhạc tiền chiến Việt Nam.

Ông tên thật là Bùi Ngọc Bảo, sinh năm 1925 (có tài liệu ghi năm 1926) tại làng Thanh Liệt, Thanh Trì, Hà Nội. Ông chịu ảnh hưởng từ mẹ là người hát ả đào lừng danh đất Bắc, nên sớm bộc lộ năng khiếu ca hát và tuy không qua trường lớp đào tạo nào về âm nhạc, nhưng đã xuất hiện trên sân khấu từ khi còn rất trẻ. Mới 6 tuổi, ông đã hát được ca trù và chèo. Năm 10 tuổi, ông ra Hà Nội theo học ở trường Madelon, phố Hàng Đẫy.

Vì quá mê tài tử Tino Rossi nên ông thường bỏ học đi bộ tới phòng trà Thiên Phúc ở Hàng Gai để nghe tiếng hát của Tino. Chính giọng của Tino Rossi là động lực để ông bước vào con đường ca hát.

Giọng hát của ông đã gây ấn tượng với người nghe từ những ca khúc trữ tình, lãng mạn của các tác giả Văn Cao, Phạm Duy, Đặng Thế Phong, Đoàn Chuẩn-Từ Linh, Doãn Mẫn, Tô Vũ, Thẩm Oánh...

Thời kỳ kháng chiến chống Pháp, ông đã gia nhập đoàn kịch Sao Vàng do nhạc sĩ Đỗ Nhuận làm chủ nhiệm

Danh hiệu “Tài tử” được gắn liền với tên ông do vào năm 1951, ông là người Việt Nam đầu tiên được hãng dĩa Pathé Marcori mời sang Pháp thu 20 bài hát Pháp cùng ban nhạc Guythevel.

Tài tử Ngọc Bảo mắc bệnh ung thư phổi và mất vào ngày 4 tháng 5 năm 2006.

Ông nói rằng ông có ba người tình. Người thứ nhất là nhạc Pháp, nhạc tiền chiến. Hơn 50 năm ca hát, Ngọc Bảo không hát gì ngoài dòng nhạc đó, người tình thứ hai là hàng triệu thính giả. Và người thứ ba là vợ ông.

Một trong những cây đại thụ trong giới văn nghệ, đại lão họa sĩ Hoàng Lập Ngôn, có lần nói, những týp người tài tử như Ngọc nhiều chục năm mới có một.

(Wikipedia)


Ngọc Bảo - tài tử đa tình

Dáng dấp hào hoa, phong nhã, thêm vào đó là giọng hát trời phú, tài tử Ngọc Bảo luôn có nhiều phụ nữ vây quanh và ông cũng nhiệt tình đáp lại. Tuy vậy, có một người phụ nữ kéo ông ra khỏi chốn đa tình ấy, đó là người vợ của Ngọc Bảo.

Bà thầm lặng bên ông, tự nhận gánh nặng kinh tế về phần mình để chồng đàng hoàng lên sân khấu. Bà chấp nhận cả những vòng tay ái mộ quanh ông, mỗi khi thấy người chồng nghệ sĩ thơ thẩn hơn mọi ngày, bà lại chọn cách chữa cháy. Ba cô con gái chẳng khi nào nhận biết gia đình mình đang có sự cố nhờ bà mẹ nín nhịn và chỉ nhỏ to trước mặt chồng, quá lắm thì kéo ông ra hồ Tây nói chuyện. Ông kể, có đêm trời lạnh, đang khoác tay một người bạn gái, bà từ sau bước tới mang cho ông chiếc áo ấm, thẽ thọt dặn "tình địch", lần sau có đi chơi khuya nhớ giữ gìn sức khỏe cho giọng hát của "nhà tôi". Có người vợ như thế, ai mà dám phụ tình, nhưng tài tử Ngọc Bảo cũng không chừa được thói đa tình. Thấy chồng vơ vẩn, bà thương quá: "Hay là tôi với ông đi thăm cô ấy?". Nói vậy mà nước mắt bà rơi xuống và người nghệ sĩ này cho dù phong tình đến mấy cũng phải dằn lòng lại để dành trọn vẹn tình cảm cho người vợ thân yêu.

Sau khi bà mất, ông ít xuất hiện trên sân khấu hơn, không màng tới tiền bạc và giữ một cuộc sống thanh đạm với nỗi buồn mất đi một người tri kỷ. Ông như người miễn dịch trước sự cám dỗ của vật chất phù hoa, rất thích câu tục ngữ Đình đám người, mẹ con ta và cũng cố gắng để hạn chế yêu, hạn chế sự lãng mạn của mình.

Chuyện ít đi diễn của tài tử Ngọc Bảo còn bởi lẽ ông quan niệm "thoang thoảng hoa nhài mới bền lâu", dù có thích tới mấy được lên sân khấu hát, dù ai có năn nỉ mời, ông vẫn kiềm chế mình, lâu lâu mới xuất hiện một lần trên sân khấu nhưng khi đã ra mắt khán giả là phải thành công. Ngọc Bảo không học qua trường lớp chính quy nào nhưng ông có sức cảm thụ âm nhạc tuyệt vời và tận tuỵ với từng bài hát. Có những nhạc phẩm ông dành tới nửa năm trời để "ngấm" và tập luyện, riêng bài hát Đợi anh về của Văn Chung, ông "luyện" tới 2 năm mà vẫn chưa thật ưng ý.

(Theo Truyền Hình)


Tài tử Ngọc Bảo và mối lương duyên với tình ca

Tròn 80 tuổi đời và 60 năm ca hát, giọng ca của tài tử Ngọc Bảo vẫn sung sức, truyền cảm đến kỳ lạ. Vẫn những "Em đến thăm anh một chiều mưa", "Thu quyến rũ", "Suối mơ", "Hoài cảm", "Gửi người em gái miền Nam", "Chiều vàng"... đẹp và sang trọng như thuở nào.

Bản thân tài tử Ngọc Bảo không tự nhận rằng mình sinh ra là để gắn với những tình ca lãng mạn, nhưng người đời thì khó ai có thể phủ nhận được mối lương duyên của ông với những tình ca vang bóng một thời.

Chiếc kỷ niệm chương đóng góp cho văn học nghệ thuật do Nhà nước trao tặng Tết 2005 vừa rồi được ông nâng niu lắm. Ông từng nói rằng ông sẽ cố sống đến năm 2020 để mà... hát. "Hát?". "Thì cậu bảo còn gì vào đó nữa? Ai cũng gọi tớ là tài tử, tức là hát chơi. Có người còn gọi tớ là "người rong chơi qua hai thế kỷ", tớ chỉ thấy tớ rong chơi bằng lời ca tiếng hát thì có, nhưng hát chơi thì không bởi 60 năm nay đời tớ chưa làm nghề gì khác ngoài việc hát".

Nói rồi ông lấy một CD cho vào máy. "Cậu muốn nghe tớ hát tiếng Pháp không? Tớ mới thu mấy bài tiếng Pháp để bạn bè cũ đến thì mở cho nghe, để cùng nhớ về một thời ấy mà". "Bạn bè cũ thì còn mấy ai nữa! Nhưng giọng ca này thì không nhất thiết phải chờ những "người muôn năm cũ" về nghe mà ngay hôm nay đây, thế hệ hậu sinh như tôi vẫn yêu thích lắm". Đó là Tạm biệt em nhé, em yêu, một bài hát mà 60 năm trước Tino Rosi, danh ca người Italy, đã khiến bao con tim say đắm. Tino Rosi là thần tượng của ông, người ông gặp ở Việt Nam và ở Pháp, và hai người đã có dịp hát cùng nhau. Ông nhớ Tino Rosi, ngoài những kỷ niệm đó còn là câu nói: "Hát cho một nỗi buồn có nghĩa có sức nặng nghìn lần một niềm vui không trọn vẹn".

"Hỡi những bạn bè đã thương tôi, hỡi những người tình đã xa tôi, ký ức chập chờn như sương khói. Nắng lóa mặt đường những dấu chân qua, gió xóa bụi đường những dấu chân em, đã đi, đã về, đã từng hát đêm đêm"... Trong chương trình Ký ức thời gian vừa qua, nhiều người đã thấy khán giả cùng thời với ông rơm rớm nước mắt, bởi những lời hát đã nhập tâm, đã thấm vào từng sợi tóc bạc màu năm tháng. Người hát bảo rằng, có những lúc ông muốn thả trôi mình theo những dòng tâm sự kia, để mà khóc, để mà cười, nhưng rồi ông tự trấn tĩnh được: mình đang hát cho khán giả. 60 năm qua, bao nhiêu cuộc đời, bao nhiêu số phận đã nghe và cảm tiếng hát của ông. Với ông, tất cả những ca khúc ông thể hiện đều đúng với chính ông, với những tâm tư tình cảm của ông - như lời tự thú nhận.

Nhận được nhiều lời mời biểu diễn, nhưng tài tử Ngọc Bảo không thể nhận lời. "Tớ vẫn hát, nếu như những cơn ho tạm thời tha cho tớ, cơn đau tạm thời không hành hạ và huyết áp yên ắng cho chút ít. Đời tớ chỉ thích hát. Nếu không hát được, buồn lắm".

Dứt cơn ho, ông lại tự mình hát thầm lặng, không nhạc, không ánh đèn sân khấu: "Ai có về bên bến sông Tương, nhắn người duyên dáng tôi thương, bao ngày tôi vẫn cô đơn...".

Ông đang ngẫm lại cuộc đời thực và cuộc đời tình ca. 80 năm với một đời người ngồi tính lại những được mất, là chuyện dễ hiểu. Được thì nhiều, một đời ca hát bên chữ "tài tử" không phải nghệ sĩ nào cũng được cuộc sống ưu ái như vậy. Được một tình yêu son sắt chung thủy đến tuyệt vời với một thiếu nữ Hà thành đứng hàng hoa khôi, ông bà đã sống hết mình cho tình yêu ấy với không biết bao nhiêu giai thoại. Được những người con hiếu thảo, được ưu ái của tình đời, tình người dành cho một nghệ sĩ tài hoa, khiêm tốn và sáng trong suốt trọn một đời ca hát. Còn mất ư, ông mất bà vĩnh viễn, ông mất một người con gái mà mình yêu quý, ông mất dần những bạn văn nghệ sĩ của một thời vang bóng đã đi về, đã sống và yêu cho những bài hát đẹp, không thị phi toan tính, không bon chen lợi lộc với những phù hoa của cuộc đời. Tất cả những được và mất ấy giờ đi qua ông như một giấc mơ, thật dài mà cũng thật ngắn.

Từ đó người ta thấy có một ông già lặng lẽ, chậm rãi lên từng bậc thang nhà. Ông bảo, ông đã sống một quãng đời hụt hẫng khi mất bà. Ngày xưa là gì, đó là một cô gái với nụ cười chúm chím, quen ông trong một lần tình cờ hai người đụng xe đạp vào nhau trước cổng Nhà thờ Lớn Hà Nội, và ông bị "sét đánh" ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngày xưa, là một người phụ nữ không bao giờ vắng mặt trong bất cứ sô diễn nào có ông, người thường dành một ánh nhìn động viên cho ông trên sân khấu, người luôn tặng cho ông những bông hoa đẹp nhất. Một buổi chiều ông có hẹn với một cô gái khác ngoài ghế đá, và bà đã bắt gặp. Bà bảo với cô gái ấy: "Em đừng sợ, chị chỉ mang cho anh ấy cái khăn thôi mà. Lần khác nếu có hẹn với anh ấy, thì em bảo anh ấy nhớ mang khăn, kẻo lạnh, sẽ ảnh hưởng đến giọng hát", để rồi từ đó những chuyện tương tự không một lần tái diễn. Một ngày xưa nữa rất gần, là những ngày bà bị chứng tai biến mạch máu não, mắt bị mờ, ông luôn chăm sóc vỗ về, dắt bà đến những quán ăn, lấy khăn lau mặt cho bà và đưa bà đến với những điệu valse, tango mà họ từng nhảy suốt thời xuân trẻ. Ông nhớ trước lúc lâm chung, bà vội vàng: "Anh ơi, em mệt quá. Bao nhiêu tiền em cất cho anh đây, từ nay em không thể giữ cho anh được nữa rồi"...

Một tài tử trên sân khấu 80 tuổi vẫn hào hoa với giọng hát phi tuổi tác, nhưng mấy ai hiểu khi lui vào sau cánh màn nhung ông đã ôm mặt khóc thầm vì nỗi nhớ người xưa. Hiện ông sống với cô con gái út. Để bố đỡ cô đơn, con gái ông lại chăm chút ông như thời còn mẹ. "Con gái tớ bảo, có bao nhiêu bài bố đã hát nên thu đĩa lại mà giữ cho con cháu sau này. Tớ không biết có nên làm hay không vì tớ hát gì thì chắc công chúng đã nhớ rồi, còn nếu cái gì họ không nhớ thì có thu đĩa cũng bằng không. Hôm trước đứa cháu bảo chương trình Ký ức thời gian bị sao chép thành đĩa lậu nhan nhản, tớ bảo mặc, vẫn còn người nghe mình hát thế là được".

Ông xem Ký ức đêm là bài hát như một lời tạm biệt của ông với quý khán giả. "Có thể, đây là ca khúc cuối cùng tôi hát cho các bạn. Tôi không tin lắm nữa vào sức khỏe của mình. Trong các bạn, có người mới lần đầu nghe tôi, có người chưa nghe tôi bao giờ, cũng có người đã cổ vũ, động viên tôi suốt mấy chục năm qua, tôi cám ơn các bạn, cũng như cám ơn cuộc đời vậy. Tôi không nghĩ rằng tiếng hát của tôi có thể còn lại mãi mãi, bởi các bạn cũng có thể quên tôi hoặc sẽ mang theo những tâm tình qua những câu hát vào với cát bụi để thành hư vô. Nhưng tôi muốn nói với các bạn rằng, ca khúc thì không bao giờ như thế. Nó sẽ ở lại, ở lại như tình yêu vậy. Tôi chỉ cần tình yêu của tôi với những ca khúc, với cuộc đời ở lại trên cõi dương gian này, thế là được rồi" - ông lặng lẽ như vậy, trong bóng đêm và khói thuốc một đêm gió mùa Hà Nội se se lạnh. (Theo Thanh Niên)


Vĩnh biệt tài tử Ngọc Bảo

Giọng ca vàng làm mê đắm lòng người với những bản tình ca bất hủ đã ra đi ở tuổi 82 vào lúc 15 giờ chiều hôm qua. Dù tuổi đã cao nhưng đã có lần người nghệ sĩ tài hoa này tiết lộ, ông luyến tiếc trần thế để mãi được hát ca ngợi tình người, tình đời.

Lúc sinh thời, ở tài tử Ngọc Bảo, không bao giờ hiện lên vẻ mệt mỏi trên sân khấu, ông từng nói vui rằng: "60 tuổi mới ở ngưỡng dậy thì, 70 tuổi chập chững mới lớn và 80 mới là ngưỡng trưởng thành" để minh chứng cho sự nhiệt huyết với âm nhạc.

Ông không chuẩn bị cho sự ra đi của mình vì còn dự định sẽ hát đến năm 2020. Cô cháu gái mà ông yêu quý nhất, chị Hương Ly kể lại: "Ông tôi vẫn còn muốn hát, còn muốn cống hiến cho khán giả nhiều lắm nên không dặn dò gì con cháu cả. Trong các cuộc nói chuyện của ông, những bài hát, những bản nhạc luôn được nhắc đến".

Tài tử Ngọc Bảo phát hiện ra bệnh ung thư phổi cách đây hơn 1 năm nhưng ông vẫn tỏ ra lạc quan. Dù bệnh nhưng ông vẫn nhiệt tình tham gia rất nhiều các chương trình âm nhạc. Mãi thời gian gần đây, ông thấy ho nhiều và đau, đi khám lại mới biết là đã di căn.

Nhạc sĩ Phú Quang nghẹn ngào khi biết tin: "Nước mắt tôi cứ tự nhiên trào ra. Đối với tôi, anh như một người bạn lớn, một người anh và đôi lúc như một người cha. Anh lo lắng cho từng bước đường nghệ thuật của tôi".

3 ngày trước, nhạc sĩ Phú Quang đến thăm, ông vẫn còn tươi tỉnh, vui vẻ, rủ hút thuốc lá và bảo "đằng nào cũng vậy". Nhưng rồi trước lúc chia tay, ông lại bùi ngùi "Chắc anh phải đi thôi chú ạ".

"Ông bảo "sáng mai, anh đi xạ trị" tôi đã can ông chỉ nên dùng thuốc giảm đau. Tôi bảo với Ánh, con gái út của ông: "Bố em là một người đỏm dáng, chắc ông không chịu nổi mình với một hình hài tiều tuỵ 39 cân, lơ thơ vài ba sợi tóc đâu", nhưng Ánh bảo "bố em nhất định đòi vậy". Tôi tiếc là anh đi nhanh quá", nhạc sĩ Phú Quang tâm sự.

Tài tử Ngọc Bảo không học qua một trường lớp nào về âm nhạc nhưng từ năm 16 tuổi ông đã tìm niềm say mê trong những bài hát của ca sĩ người Pháp Tino Rossi. Giọng hát du dương của Tino Rossi chính là động lực để ông bước vào con đường ca hát và chinh phục những bản tình ca lãng mạn. Trong những bước đường âm nhạc, tài tử Ngọc Bảo cũng có rất nhiều mối tình mà ông tiết lộ là không biết bao nhiêu cô mà kể nhưng những cuộc tình không bao giờ kéo dài vì ông có một người vợ chung thủy tuyệt vời.

Linh cữu của ông đang được quàn tại Nhà tang lễ Phùng Hưng (Hà Nội). Lễ tang tổ chức vào trưa 7/5.

(Huyền My)